tôi sinh ra không có được niềm tin mãnh liệt, thứ duy nhất tôi có lại là sự hoài nghi
Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011
Vì sao phim Việt dở?
Đọc bài này mà thấy ngứa ngáy trong người, bảo sao phim Việt dở, chính vì có những suy nghĩ đại loại thế này:
http://dantri.com.vn/c23/s23-478914/vi-sao-chat-luong-phim-viet-kem.htm
Phim Việt dở lý do đầu tiên là vì những người làm phim không chịu thừa nhận là nó rất dở, quá dở, dở kinh khủng. Cái sự dở của phim Việt nó thành "truyền thống", thành một kiểu căn bệnh nan y nhưng các bác các chú cứ tổ chức hội thảo, bàn vấn đề này kia to tát vĩ đại mỗi khi tự dưng có một bộ phim nó còn đạt xuống thấp hơn cái cái sự "chuẩn dở". Hội thảo làm gì trong khi vấn đề thì cũ mà cách giải quyết thì không có? Hội thảo chỉ làm duy nhất 1 vấn đề "Lỗi tại ông nào?" xong ba bốn bên đổ lỗi cho nhau, rồi sau đó là huề cả làng. Cuối cùng phim dở vẫn hoàn dở.
Người làm phim thiếu cái tâm vì sao? Vì rất nhiều người làm đạo diễn, diễn viên, quay phim... bây giờ nghĩ nghề của mình là nghề hơn nhiều nghề, vị trí của mình là vị trí cao trong xã hội. Câu hỏi người làm phim có kiếm tiền đủ nuôi mình hay không, không phải là câu hỏi cần cho xã hội phải trả lời. Vì sao? Đơn giản vì có quá nhiều người trong xã hội này cũng không thể sống nổi bằng nghề. Mình còn nhớ quãng thời gian dài khi mẹ mình vừa làm bác sĩ vừa phải mở phòng khám riêng tại nhà. Vất vả không? Vô cùng vất vả. Thế bây giờ kêu ai? Kêu cơ chế? Hay kêu bệnh nhân không ra gì nên bác sĩ mới phải làm ngoài nhiều? Chẳng kêu ai được cả. Vậy thì cái lý do là trước khi có tâm phải có tiền nuôi mình đó thì thật nực cười. Nếu bác sĩ nào cũng muốn có tiền rồi mới có tâm thì còn gọi gì là cái tâm làm nghề?
Vậy đói nghèo có phải là câu trả lời cho chính cái sự vô tâm của người trong nghề hay không?
Xin thưa, người làm phim có thể nghèo, chưa chắc đã đói. Mà cho dù có đói có nghèo thì cũng như vô vàn thường dân trong thiên hạ.
Vậy vấn đề do đâu?
Có lẽ trong cái ánh hào quang mà báo chí và bản thân người làm phim tạo ra. Ai cũng muốn làm đạo diễn, ai cũng muốn làm diễn viên, ai cũng muốn viết kịch bản... Và AI CŨNG MUỐN NỔI TIẾNG. Mà cái sự nổi tiếng nhiều khi không tỷ lệ thuận với chất lượng cái mà mình tạo ra.
Thật đúng xã hội Việt Nam đang trong thời kỳ ai cũng muốn làm thầy, chẳng ai muốn làm thợ.
Không đầu tư lâu dài, không học hành bài bản, không đủ quan tâm tới thế hệ kế tục mình là lý do chủ yếu khiến cho căn bệnh "Dở" của phim Việt Nam vẫn tiếp tục tái diễn.
Nhiều người có thể nói, đào tạo làm gì trong khi ca sĩ người mẫu kiểu gì cũng nhảy vào cướp việc? Nói thật, thế đào tạo bài bản làm gì trong khi nhiệt huyết trong nghề không có? Cạnh tranh thì nghề nào chẳng có. Thiếu gì những người thất nghiệp chỉ vì không xinh đẹp bằng người ta, học vấn không bằng người ta? Vậy những người đó thì kêu ai?
Giới làm phim phải tự ý thức được là họ xây dựng một guồng máy, một hệ thống trước hết không phải vì Nhà nước, không phải vì khán giả mà vì chính bản thân mình. Một cái guồng mà trước giờ diễn viên casting không liên quan gì cả vai diễn, đạo diễn nhận phim cũng không cần biết mình làm phim gì và sau cùng là phim làm kiểu gì chẳng được chiếu? Hay dở cùng lắm là BỎ ĐI làm CÁI MỚI. Một cái guồng máy cổ lỗ sĩ và thiếu tính nhất quán như vậy sẽ tự tiêu diệt nhau trước, khán giả khỏi cần phải mệt nhọc mà phàn nàn làm cái gì.
Có điều cần nói rằng, rất nhiều phim trong đó kinh phí lấy từ tiền thuế của nhân dân đóng ra thôi.
Nếu đó không phải là lý do thì xin mời các anh/chị/cô/chú/bác cứ việc tự đóng, tự quay rồi tự chiếu cho nhau xem bằng tiền túi của mình. Khi đó sẽ tỉnh ra mà biết là phung phí tiền của như thế nào?
Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009
tôi yêu phim truyền hình
1.
Tôi yêu các bộ phim truyền hình Mỹ, đặc biệt yêu thích sự hài hước luôn thường trực ở tất cả các bộ phim ở mọi đề tài, phục vụ mọi đối tượng.
Người Mỹ hài hước một cách thông minh. Chỉ qua một câu thoại hoặc chỉ qua một tình tiết nhỏ của một nhân vật có thể gọi là phụ-của-phụ thôi thì khán giả, chỉ cần nhạy cảm chút xíu đều có thể nhận ra phần nào ẩn ý của những người làm phim. Và trong bất cứ bộ phim nào, ít nhất cũng phải có một nhân vật hài-hước-không-chịu nổi, trong bất cứ một tập phim nào thì cũng phải có ít nhất một tình tiết hài hước bất ngờ nào đó khiến cho bạn dù biết trước là "sắp tới đoạn hài rồi" thì cũng không kìm nén được tiếng cười. Cười một cách sảng khoái.
Người Mỹ hài hước một cách thực tế. Tất cả các chi tiết trong phim (kể cả là phim giả tưởng đi chăng nữa) đều có sự gần gũi với cuộc sống hàng ngày. Khiến cho khán giả mỗi khi xem phim đều như thấy phần nào đó của mình trong những nhân vật trong khung hình nhỏ kia, thấy những con người trên TV ấy hình như đang nói tiếng nói của mình, kể câu chuyện của chính mình.
Tôi chưa tới Mỹ, không biết được con người Mỹ có hài hước như trong phim không. Nhưng tôi yêu cái cách những bộ phim ấy xóa tan được suy tư của từng khán giả. Chẳng phải quyền năng của phim truyền hình nói riêng và nghệ thuật thứ 7 nói chung là khiến cho mỗi người khi xem đều như quên đi hoàn cảnh của mình, có thể mặc sức tưởng tượng và bay tới những thế giới không tưởng hay sao?
(Mở ngoặc một tí là tôi đặc biệt thích 2 phong cách là hài bựa (kiểu như hài phô cả ra ;)) nhìn vào biết là sẽ diễn trò lố nhưng vẫn không thấy phản cảm, dù cố kìm mình lại nhưng vẫn không thể không bật cười thành tiếng) và kiểu hài thâm thúy (mới đầu xem thì cười mỉm, sau nghĩ nghĩ càng thấy chi tiết càng lố lăng, càng thâm)
Nói chung là recommend cho các bạn một số bộ phim như F.R.I.E.N.D (bựa cũng có, thâm thúy cũng có ) hay mấy em nhỏ nên coi Hannah hoặc Zac & Cody, Raven...
2.
Tôi cũng yêu phim truyền hình hành động của Mỹ. Thậm chí thấy một số phim đỉnh cao như 24 hours, prison breaks... thậm chí hay gấp nhiều lần movie nên đừng tưởng phim truyền hình thì hành động không hoành tráng nhé.
Nhưng tôi cũng căm thù phim truyền hình hành động của Mỹ. Mỗi phần của nó có khi chỉ là 1 chuyện thôi. Nhưng gồm... cỡ khoảng hai chục tập mà mỗi tập sẽ xuất hiện vô vàn tình tiết mới, nhân vật mới... Khiến cho bạn càng xem càng tò mò không dứt ra được, nhưng càng xem càng muốn chửi "Hay quá! Bao giờ hết! Mẹ nó, mãi ko hết là sao!!!!"
Vì không biết các bạn thế nào chứ tôi khi xem thì rất mệt. Suốt cả thời gian xem 24 hours ngày nào cũng cày đêm 5 tiếng vì mỗi tập lại xuất hiện rất nhiều pha gay cấn nên coi mà không dám tua, tua thì ko hiểu gì cả. Càng xem càng muốn biết... kết cục. Nhưng phim Mỹ không giống phim Việt Nam, bỏ 1 tập là bỏ bao thứ hay ho. Nên cắn rơm cắn cỏ mà xem cho bằng hết từ tập này qua tập khác. Có khi hết phần này lại nối qua phần khác. Thiên thu bất tận.
Khiến mình thành thiên thu uất hận. Vừa xem vừa chửi mà vẫn phải xem. Rõ là trình độ câu khách đỉnh cao
(Mở ngoặc những điều sợ nhất khi xem phim hành động Mỹ:
1. Phải theo dõi từng tập (đúng kiểu chiếu trên truyền hình, mỗi ngày són són ra đc 1 tập 30 phút ý -_-. Nên thông thường thì tớ hay đợi có cả bộ rồi coi một thể)
2. Phụ đề nhảm (Cái này là do trình độ tiếng Anh kèm nhèm, vẫn phải coi phụ đề. Sợ nhất là phụ đề lung tung -_-)
3. Có phụ đề vẫn không hiểu nói gì. Cái này do do nội dung phim hoặc là khó hiểu, hoặc là lời thoại nhiều từ chuyên môn. Nhất thời ko thể vừa coi vừa dùng từ điển tra nên bỏ qua nhiều, bỏ nhiều thì rốt cuộc không hiểu chi hết -_- điển hình coi CSI là tớ sắp chết, bơi lóp ngóp không hiểu đang nói là bị giết bằng chất độc gì…
4. Đĩa lởm. Cái này là do mua đĩa nén tầm 20 tập/đĩa nên càng về sau càng vấp.
5. Không có chỗ down… Nếu ko có chỗ mua thì phải down nhưng để down đc thì cũng vật vã lắm thay… Thường thì mình đi chậm thời đại nên những bộ mình muốn coi thì từ thời xa lắc -_- mèng ơi, chỉ có em bit, mà em bit seed thì rất ghẻ luôn.)