Hiển thị các bài đăng có nhãn Đất - Nước. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đất - Nước. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

30-4 trôi qua

ngồi đếm ava ở friendlist trên 360 của mình được 6 bạn để hình lá cờ Tổ quốc.
dạo này mình cũng hay đem cái câu hỏi mà cô giáo dạy Lịch sử Văn minh thế giới đã hỏi: "Có bao nhiêu quốc hiệu của nước ta kể từ trước đến nay?"
mình,
đã từng bất ngờ trước cái câu hỏi tưởng như đơn giản đó
rồi thấy bực mình
thấy... ghét
rồi xấu hổ
nhục nhã
vì cái sự kém hiểu biết của mình
sự trì trệ
và vô cảm
với quê hương của mình

chả hiểu sao cũng muốn hỏi mấy bạn để hình cờ Tổ quốc.
các bạn có biết câu trả lời cho câu hỏi đơn giản đó không?
Có biết "Nước ta có tên Việt Nam từ bao giờ?"
"Lá cờ Tổ quốc đó ra đời như thế nào?"

có biết,
chữ Tổ quốc tại sao lại viết HOA?

chẳng hiểu nữa,
chỉ thấy lòng không yên ổn.

những câu trả lời đó
có thể
cũng như nghĩ suy này
rồi nhẹ nhàng
quên mất.

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2009

nhìn lại quá khứ

tôi nhớ nôm na câu của một cậu học sinh được giải sử toàn quốc rằng "Tìm hiểu về quá khứ để vững bước ở hiện tại và tiến tới tương lai"
đại ý là như vậy

tôi đã từng có một thời vô cùng say đắm môn Lịch sử
đó là thời kỳ cấp 3, cô giáo dạy sử vô cùng tuyệt vời và nghiêm khắc đã khiến cho chúng tôi, những đứa trẻ nít phải bắt đầu suy nghĩ và chiêm nghiệm về quá khứ

đó cũng là lúc
tôi bắt đầu biết yêu quê hương mình

tôi
cho tới lúc này vẫn không thể nhớ nổi quốc hiệu của Việt Nam qua các thời kỳ lịch sử
điều khiến cho bản thân tôi cứ vẩn vơ suy nghĩ mãi
như một đứa trẻ mất gốc
chẳng biết mình thuộc về đâu cả

tôi
cũng đã có những lúc suy nghĩ rằng
Lịch sử nói Việt Nam đã chọn con đường đúng đắn
liệu có phải là lịch sử nói không?
hay những người từ mặt trận trở về nói?

nhưng tôi tuyệt nhiên không dám nói điều này với ông ngoại, ông nội quá cố của tôi
những người đã bỏ lại một phần máu thịt nơi chiến trường
tôi cũng không dám nhìn vào mắt hai người bà đã tần tảo nuôi sáu đứa con, chờ chồng trong suốt những năm dài đằng đẵng
và bố tôi cũng là một người từ chiến trận trở về
tôi tuyệt nhiên chưa nghe từ họ một lời nào về chiến tranh

về những gì họ để lại nơi chiến trường

nhưng như một phần máu thịt của họ
tôi hiểu rất rõ
những hy sinh và mất mát là không thể nói thành lời

nên hôm nay khi một người bạn gọi họ là Việt Cộng và chỉ trích con đường mà Việt Nam đã chọn để tới ngày hôm nay
tôi đã sững người

tôi vốn dĩ không bao giờ muốn nhắc tới vấn đề chính trị ở blog
tôi cũng không bao giờ tranh cãi là Việt Cộng là đúng hay Ngụy là sai
tôi là người ở thì hiện tại
tôi nhìn vào quá khứ và biết rằng
những gì đã xảy ra cũng đã xảy ra rồi
và đừng phán xét khi mình là một người ngoài cuộc

bạn nói tôi hãy chăm chú đọc các trang web đi
đừng để bị "nhồi sọ"

thực ra tôi nghĩ việc tẩy não hay nhồi sọ là công việc hết sức dễ dàng
có câu một người chỉ có thể nhìn thấy cái mà anh ta muốn
nếu bản thân không thích thì cho dù xoay ngang, xoay dọc vẫn không thích
nếu bản thân là yêu quý thì cho dù có thay hình đổi dạng vẫn cứ yêu quý

nên tôi không nói làm gì việc tẩy não
vì nó quá đơn giản

tôi cũng thẳng thắn thừa nhận trường mình có lịch học chính trị kinh khủng nhất
các môn như Chủ nghĩa xã hội khoa học, Tư tưởng Hồ Chí Minh, Lịch sử Đảng... tôi đều đã học qua
tôi có thể tự tin ngồi viết 3 trang không mệt mỏi về thời kỳ quá độ của Việt Nam

tất nhiên, bạn sẽ bảo đó chỉ là trên giấy thôi

đúng

chỉ có trên giấy

giống như bạn tin vào một đất nước với nền kinh tế tư bản chủ nghĩa giàu sụ

cũng chỉ là ở phía xa

bên kia đại dương

bạn ngắm nghía nó, thấy nó thật tuyệt vời
còn đất nước mình thì thật cằn cỗi, bảo thủ

tôi cũng chỉ nghĩ rằng mỗi đất nước đều có vấn đề riêng của mình
những người ngoài như tôi và bạn liệu có thể hiểu được mấy phần?

bản thân tôi
sống 21 năm trên đất nước nhỏ bé này
vẫn chưa một lần đi suốt dọc đất nước

tôi vẫn chỉ thấy cái mình muốn thấy
chỉ bó hẹp trong chính kiến và cái tôi to đùng của bản thân

thực ra tôi cũng không biết thế nào là tốt, thế nào là xấu
thế nào là đúng, thế nào là sai

có thể 20 năm nữa thời kỳ thoái trào của CNTB sẽ tới
cũng có thể 20 năm nữa VN bỗng nhiên bị một trận đại hồng thủy cuốn bay khỏi bản đồ thế giới
(đó chỉ là ví dụ thôi nhé)
ai mà biết trước được tương lai, phải không?

trong cùng một thời điểm
với hạn chế về thông tin và tầm nhìn
người ta chỉ có thể chọn một thứ để tin vào

nếu là vào cách đây 30 năm, tôi sẽ tin vào con đường nào?

nếu là vào 30 năm sau, tôi có còn trên đời này nữa không?

lịch sử rốt cuộc như vậy đấy
qua mỗi góc nhìn lại có những quan điểm khác nhau
nhiều khi chỉ lệch 1mm cũng có thể cách xa vạn dặm

nhưng mà này, tớ thì yêu đất nước này lắm nhé
nếu có thể, cho dù không biết đúng sai thế nào
vẫn muốn gặp bạn trên đất nước này
tại Hà Nội
cho hiện tại thì điều đó tuyệt vời biết bao

trong lòng nặng trĩu

Tôi từ bé đã chán ghét các hoạt động đoàn thể

Có thể từ bé tới lớn vẫn giữ cái tư tưởng như vậy nên không có cơ hội nào để tham gia vào hoạt động đội, đoàn và Đảng.

Tôi đã một chiều thẳng thừng từ chối các hoạt động đoàn thể với ý nghĩ rằng chắc chắn đoàn, đội cũng không cần một kẻ mà sự sùng bái về chính trị lại kém như tôi.

Đúng là tôi rất kém
Vì tôi quá đa nghi

Sống trong một trong một nước Việt Nam dân chủ và độc lập từ khi lọt lòng mẹ đến nay, vậy mà không hiểu sao tôi càng sống lại càng thấy hình như đất nước mình không dân chủ, cũng không độc lập như trong sách giáo khoa.

Trời xui đất khiến lại học xã hội học làm gì để tôi càng nhìn càng thấy cái thực tế ấy hiện lên rõ ràng và đau đớn làm sao, bất lực làm sao.

Đoàn, đội của bạn liệu có giúp gì cho đất nước ta hay không?

Tôi thì không có can đảm để tự lừa dối để trả lời một câu là "Có".

Đúng là không thể phủ nhận các đoàn thể chính trị của ta đã làm rất tốt nhiều việc. Các hoạt động ngày càng thiết thực và gần đây còn làm PR rất tốt cho mình. Nhưng hình như cái công việc quan nhất thì lại quên mất rồi. Định hướng ở đâu? Định hướng cho ai? Khi mà từ lâu, đã có rất nhiều bạn trẻ như tôi, thấy mất lòng tin?

Tôi đã từng nhìn bí thư của lớp gần như sắp khóc mà hỏi rằng "Tại sao các bạn lại không tham gia hoạt động chung của đoàn?"

Tôi thì trong thâm tâm nghĩ rằng cái gọi là hoạt động đoàn thể, trước hết phải dựa trên sự giác ngộ và tự nguyện của mỗi cá nhân. Nếu là làm đoàn, làm đội, làm Đảng phải van xin người ta "hãy tham gia đi!" hay thúc ép người ta kiểu "làm đi, không thì bị xếp loại yếu"


Mới đây nhằm kỷ niệm ngày sinh của Bác còn có màn bắt viết về "Công ơn trời biển của Bác", trong hòm mail của lớp có nhắc là "Không nộp thì sẽ bị trừ vào điểm học tập".

Vâng, cái gọi là "công ơn trời biển của Bác" nếu để Bác nghe được chắc sẽ phải thở dài mà lắc đầu thôi. Không ngờ người ta không những xây tượng đài Bác, giờ lại còn có cái gọi là vận động viết cảm nhận về Bác như các cháu hay viết tập làm văn. Rằng "Đảng và Bác Hồ đã cho em niềm tin hy vọng..."

Tôi thì thấy thật là ngu đần.
Tôi thì thấy thật là sáo rỗng.
Tôi thì muốn nhổ toẹt vào cái bài cảm nhận về Bác này.

Những người có Bác trong lòng thì trong thâm tâm, khi tới ngày sinh của Bác đều sẽ tự cảm thấy phải bày tỏ theo cách riêng của mình. Tình cảm không phải thứ để rao bán, càng không phải thứ để ép uổng và "vận động".

Kiểu như Bác sinh ra không chỉ để giải phóng dân tộc Việt Nam là còn phải trở thành đề tài thiên thu bất tận để cho Đảng đề ra các cuộc vận động vậy. Trong khi các nhà văn, nhà thơ đều đã chuyển hướng thì Đảng vẫn kiên quyết bám trụ. Nhưng cái cách bám trụ thì thật là buồn cười vì từ hồi cấp 2 tới sắp tốt nghiệp đại học, tôi vẫn nhận được một vài cái đề tài giống nhau mà dễ dàng copy cái này và paste vô cái khác.

Vì đâu có ai đọc đâu?

Những gì chúng tôi viết ra thì có ai đọc không?
Những gì chúng tôi nói ra thì có ai nghe không?

Hay như hồi còn nhỏ, học vẽ Bác Hồ. Một đứa bạn vẽ rất xấu bị cả bọn bảo "Khiếp, vẽ xấu thế!" còn cô giáo thì vội vàng "Không được nói bạn thế. Vẽ BÁC thì không bao giờ là xấu cả." Cô nói thì nói thế nhưng vẫn cho điểm. Cô thì được đánh giá xấu, đẹp còn học sinh chúng tôi thì không

Tôi thì thấy ngoài Chủ nghĩa xã hội của Mác và Tư tưởng Hồ Chí Minh thì suốt 30 năm nay, Việt Nam chẳng có thêm được một nguồn sống nào khác. Cứ dựa vào những tư tưởng cách đây hàng chục năm để tiếp tục noi theo và tự lừa dối rằng "Tư tưởng vượt thời đại, áp dụng vào chẳng lẽ lại sai?"

Nhưng thật ra các bác lãnh đạo thì hoặc là không tự nhận sai, hoặc là chỉ nhận cái sai nhỏ, lấp liếm cái sai lớn, hoặc nhận rồi lại đổ cho đứa khác hay cùng lắm là "Ừ, tôi sai thì sao? Nhân vô thập toàn. Sai rồi thì sửa."

Vẫn giữ cái tư tưởng cứ nhận cho xong, nhận rồi thì sửa thì chỉ có làm khổ dân thôi.

Năm nay thì sao? Năm nay chắc chắn là nhiều người chết đói.
Năm nay thì sao? Năm nay học sinh bỏ học sẽ nhiều hơn năm ngoái.
Năm nay thì sao? Năm nay thì sao?

Cứ nghĩ tới hiện tại là tôi thấy lòng nặng trĩu. Vì đó là cái thực tại mà tôi không cách gì làm biến chuyển được. Trong khi lại tiếp tục thấy các hoạt động du lịch, quảng cáo quảng bá hình ảnh một Việt Nam văn minh, lịch sự. Cái đó thì có thể là bộ mặt show ra bên ngoài, cũng chỉ lịch sự với người nước ngoài thôi. Còn người Việt Nam với nhau à? Quên đi!

Người Việt Nam với nhau thì tàn nhẫn lắm.



Tôi thì nghĩ rằng
Ngu cũng được.
Nghèo cũng được.
Nhưng tàn nhẫn với nhau thì quá lắm.

Và sợ nhất là vẫn đang sống và ảo tưởng là "Mình đã tốt với nhau lắm rồi!"

Còn tôi, mỗi khi nghĩ đến đất nước mình, chỉ thấy trong lòng nặng trĩu mà không sao dứt bỏ được.
Vì tôi cũng đang là một người ngu dốt, nghèo đói và đang cố sống cho tử-tế đây.
Khi học nhìn thế giới như nó vỗn có, nhưng lại không thể làm biến chuyển được nó.
Vậy thì yêu nước, chắc chắn và không nghi ngờ gì, là một cảm giác đau đớn và chua chát nhất của con người.